Khi người trẻ “tắt app” tìm về bình yên trong gian bếp: Hạnh phúc nêm nếm từ những bữa cơm nhà
Vượt qua sự tiện lợi của công nghệ và những hộp cơm công nghiệp nguội ngắt, một bộ phận người trẻ đang lặng lẽ “lội ngược dòng”. Họ chọn cách tắt ứng dụng giao hàng, xách làn đi chợ sớm và tự tay nhóm lửa. Với họ, bữa cơm nhà giờ đây không chỉ là chuyện no bụng, mà là một liệu pháp “chữa lành” tâm hồn giữa phố thị xô bồ.
![Hạnh phúc từ những bữa cơm gia đình - Binh Phuoc, Tin tuc Binh Phuoc, Tin mới tỉnh Bình Phước]()
Những bữa ăn vội và cảm giác “tạm bợ”
5 giờ chiều, tiếng chuông báo tin nhắn của các ứng dụng giao đồ ăn vang lên liên hồi trên điện thoại của Vân Anh (25 tuổi, nhân viên Marketing tại TP.HN). Hàng loạt mã giảm giá, hàng loạt gợi ý hấp dẫn từ trà sữa đến cơm tấm. Nhưng hôm nay, cô quyết định lờ đi.
Câu chuyện của Vân Anh không lạ lẫm. Nhịp sống 4.0 cuốn người trẻ vào vòng xoáy của sự nhanh – gọn – lẹ. Chúng ta dễ dàng mua được một bữa ăn chỉ bằng một cú chạm, nhưng lại khó mua được cảm giác ấm áp, an toàn của một bữa cơm được nấu bằng sự chăm chút. Sự “tạm bợ” trong ăn uống dần trở thành sự tạm bợ trong cảm xúc.

Chợ truyền thống – Nơi “đánh thức” những giác quan ngủ quên
Trào lưu “Yêu bếp, nghiện nhà” không còn dừng lại ở những bức ảnh hào nhoáng trên mạng xã hội, nó đang đi vào chiều sâu. Nhiều bạn trẻ bắt đầu tìm thấy niềm vui ở chợ truyền thống – nơi mà trước đây họ cho là ồn ào và lôi thôi.
Đăng Khoa (23 tuổi, Hà Nội) hào hứng kể về “bạn hàng” quen của mình: “Ra siêu thị thì nhanh đấy, nhưng ra chợ mới thấy cái tình. Cô bán rau biết mình thích ăn mồng tơi nhiều ngọn non, chú bán thịt nhớ mình hay mua ba chỉ rút sườn. Tiếng mặc cả, tiếng cười nói, mùi hành ngò tươi rói… tất cả làm mình thấy mình đang ‘sống’ thật sự chứ không phải là một cỗ máy làm việc.”
Việc đi chợ, chọn từng mớ rau, con cá không chỉ là mua nguyên liệu. Đó là quá trình kết nối lại với thực tại. Người trẻ học cách kiên nhẫn lựa chọn, học cách cân đối chi tiêu và quan trọng hơn, họ học được cách trân trọng công sức lao động của người nông dân qua từng bó rau dính đất.
“Nêm” yêu thương vào từng món ăn
Nấu ăn chưa bao giờ là việc nhẹ nhàng. Nó đòi hỏi thời gian sơ chế, chịu nóng, chịu mùi dầu mỡ và cả “cuộc chiến” dọn dẹp sau đó. Nhưng tại sao người trẻ vẫn quay lại?
Chị Thanh Tâm, một chuyên gia tâm lý, lý giải: “Khi tập trung thái thái, băm băm, xào nấu, não bộ chúng ta rơi vào trạng thái thiền động. Mọi lo toan về công việc tạm thời bị gác lại. Khi bạn nêm nếm gia vị, bạn đang kiểm soát được những gì mình nạp vào cơ thể, điều đó mang lại cảm giác an tâm và tự chủ.”

Hương vị của bữa cơm nhà đôi khi không chuẩn 5 sao như nhà hàng, món thịt kho có thể hơi mặn, món canh có thể hơi nhạt, nhưng đó là hương vị của sự nỗ lực. Đó là lúc người trẻ được phép sai và được phép sửa – điều mà áp lực công việc ngoài kia hiếm khi dung thứ.
Hơn cả một bữa ăn, mâm cơm tự nấu còn là cái cớ để kết nối. Là dịp để rủ bạn bè về nhà thay vì ra quán nhậu nhẹt ồn ào. Là dịp để gọi video về cho mẹ hỏi: “Mẹ ơi, canh cua nấu sao cho nhiều gạch?”. Sợi dây tình cảm gia đình, nhờ thế mà bền chặt hơn giữa những khoảng cách địa lý.
